Khiemnguyen

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trường Sa là của Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trường Sa là của Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Năm 1932, báo chí của ta đã lên tiếng đòi Trung Quốc phải trả Hoàng Sa cho Việt Nam

           Lần mò trong chồng báo cũ, thấy từ đầu thế kỷ XX báo chí của ta đã có nhiều bài viết về vấn đề chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Nam Phong tạp chí số 172, tháng 5/1932 đã đăng lại bài viết về vấn đề  này từ Ngọ Báo và Tiếng Dân.
            Xin trân trọng giới thiệu cho các cụ nghiên cứu và trích dẫn thoải mái... Lưu ý là nên để lại lời bình luận nếu thấy thông tin hữu ích.








Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Tiếc gì....


Lâu rồi mới nhớ là hắn đã từng mở cái threat này, thật ra ko hẳn là ko nhớ mà phải nói là lười. Hồi lâu lắm, hắn đã nói ở đâu đó rằng bệnh của đám công chức là bất lực, bất lực trước bàn phím, bất lực với chính mình. Ngồi trước bàn phím, những ngón tay xoa xoa trên từng con chữ mà chẳng biết đánh gì. Lười hay bất lực, giống hay khác nhau cũng chỉ là cách nói mà thôi.
Radio hay TV, mở ra là chuyện biển chuyện đảo. Lão Hay nói dạo này gàn như ngủ luôn ở văn phòng để canh tin. Quan trọng thật, ko biết canh cái gì. Sự kiện tự nó mang tính khách quan, muốn hay ko muốn thì nó đã và đang xảy ra ở đâu đó theo đầy những chiều hướng khác nhau. Ông nói canh chắc là hóng thông tin mới nhất, đầy đủ nhất để bẩm các cụ có liên quan. Nói chuyện biển đảo, dưng lại nghĩ đến ông gì đó, léo nhớ tên. Ông này ko thể nói là giang hồ vặt mà phải nói là giang hồ một cây luôn. Bảy năm biên giới phía Bắc, cũng khoảng đó thời gian nữa ở đảo, 14 năm hết lục lâm rồi giang hồ, chất phiêu diêu thể hiện ngay trong ánh mắt của người lính ấy.
"Ánh mắt của người nhiều năm ở đảo ko phải phiêu diêu gì đâu..." ông anh này nói, "từng ấy năm ăn sóng nói gió là từng ấy năm dịch chuyển từ đảo này sang đảo khác, từ đảo chìm sang đảo nổi, từ đảo đến nhà giàn... Những năm trước, điều kiện tàu bè khó hơn bây giờ nhiều, có khi phải nửa năm mới có tàu ra, cho nên quanh năm ngày tháng chỉ có đồng đội với nhau, chỉ đối diện với biển xanh, con sóng bạc đầu và đường chân trời hun hút tầm mắt... Từ lúc nào ko biết nữa, ánh mắt người lính như có lửa, ánh lửa của sự phiêu diêu ko kém phần lãng mạn...".
Kể vậy, viết vậy khác gì viết văn. Lối văn thời chiến mới có lửa trong từng câu chữ. Hình như kể vậy, viết vậy vào lúc này nghe thế nào ấy. Đành rằng thời nào cũng thế, người chiến sỹ luôn phải hy sinh phải chịu đựng gian khó vì đất nước. Trách nhiệm đó ko chỉ là trong ý thức, trong hành động mà còn được thể hiện trong câu chuyện kể của mỗi người lính.
Hắn đã ứa nước mắt khi hình dung về chuyện người lính giang hồ đã kể. Điều hắn muốn nói là dẫu sao, chúng ta cũng nên và phải nhìn sâu hơn vào những sự thật. Sự thật ở đây ko trần trụi nhưng rất nhân văn. Nói là phải nhìn sâu hơn vì lâu nay hình người ta luôn đề cập đến chuyện gian khó của người lính như một  sự nông nổi, hời hợt, sự lảng tránh thì đúng hơn.
Hắn đã từng đứng vai đạo diễn chương trình giao lưu văn nghệ giữa đoàn công tác với lính đảo. Điều đầu tiên hắn đề nghị là phải ưu tiên nhưng bài hát sôi động, sôi động và có thể nhảy múa, để mà mọi người đến từ hậu phương và những chàng lính trẻ có không gian nhảy múa; điều thứ hai hắn chỉ đạo là các bà các chị, nhất là các chị không được trẻ đẹp lắm phải chuột rút ra ngoài ưu tiên cao nhất cho những cô trẻ đẹp. Lính trẻ đôi mươi, thích thì thích lắm nhưng làm sao dám tự nhiên ôm eo các mợ bốn chục mùa khoai được. Vậy nên, phương châm là "tiếc gì một bờ vai, một cái đặt tay nơi lườn eo...".
Khi tôi ở đảo về, ghé qua Sài Gòn, gặp đứa em gái ở quán caphe góc đường Tôn Đức Thắng, sau mấy câu thăm hỏi xã giao, em gái bập luôn rằng, ở ngoải, anh em lính trẻ giải quyết chuyện kia thế nào. Hì, hắn trêu lại rằng chuyện kia là chuyện gì? Em gái toàng toạc rằng chuyện nam nữ là nhu cầu tự thân, nói rõ hay ko thì ai cũng biết cả năm cả tháng chỉ có mấy ông với nhau... chịu sao thấu. Uhm, đúng vậy, đó là nhu cầu, là sự thôi thúc mang tính bản năng. Chỉ có điều ko biết cách nào để giúp người ta thì tốt hơn là lờ đi thôi. Đó cũng là sự hy sinh, sự hy sinh đến từ nhiều phía, cả với những người vợ, người bạn của họ nơi đất liền trong những năm tháng dằng dặc cách xa.
Với những người đang hy sinh vì Tổ quốc, đừng tiếc gì...

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Bài thơ viết từ Biển

GẠC MA THÂN YÊU

Gạc Ma ơi! đau đáu tên Người
Nơi đảo chìm tiền tiêu Tổ Quốc
Mãi không quên trong mỗi người dân Đất Việt
Nơi máu những người con đã thấm đẫm dải san hô.

Gạc Ma ơi! ta nhớ mãi tên Người
Nơi nằm xuống của những chàng trai Đất Việt
Nơi 64 người con Anh hùng Bất khuất
Dâng hiến trọn đời mình cho tấc đất quê hương.

Gạc Ma ơi! da diết khôn nguôi
Tấc đất non sông đang oằn mình dưới gót giầy xâm lược
Nỗi đau trong lòng mỗi người con Đất Việt
Chưa thể an lòng vì tấc đất ông cha.

Gạc Ma ơi! đau đáu trong tôi
Mơ một ngày được vẹn tròn Đất Việt
Mơ một ngày sạch bóng bầy xâm lược
Thắp một nén tâm hương trên chính Gạc Ma.

Gạc Ma ơi! Gạc Ma ơi! Da diết mãi khôn nguôi!

Hà Nội, tháng 3/2014
Quốc Nam



Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

Các văn kiện chính thức xác nhận chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa

Lần theo việc nghiên cứu lịch sử báo chí Việt Nam, chúng tôi đã tiếp cận được một số sách báo, tạp chí đã được xuất bản tại Sài Gòn trước năm 1975. Trong đó có Tạp chí Sử địa, được xuất bản bởi một nhóm giáo sư, sinh viên Đại học Sư phạm Sài Gòn chủ trương. Điều đáng mừng là có cuốn tạp chí số 29 (tam cá nguyệt, từ tháng 1 đến tháng 3/1975) là cuốn Đặc khảo về Hoàng Sa và Trường Sa. Nội dung của Đặc khảo này gồm 16 bài nghiên cứu về các vấn đề khác nhau, nhưng đều liên quan chặt chẽ đến việc khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi là quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.
Điều đáng lưu ý là cuốn Đặc khảo này được xuất bản ngay sau sự kiện Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế và chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam để chiếm đóng quần đảo Trường Sa vào tháng 1/1974.
Xin trân trọng giới thiệu bản chụp một trong số các bài viết đã được đưa trong Đặc khảo này.





















Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Không xa đâu Trường Sa ơi...

 

Trong rất nhiều hoạt động của các đoàn ra thăm và tặng quà chiến sĩ trên quần đảo Trường Sa và nhà giàn DK thì giao lưu văn nghệ luôn là hoạt động sôi nổi nhất, nó là mối gắn kết tình cảm thiết tha nhất giữa hậu phương và tiền tuyến, giữa tình cảm của người chiến sỹ với đoàn công tác nói riêng và đất liền nói chúng. Xin trân trọng giới thiệu chùm ảnh về hoạt động giao lưu văn nghệ mà chúng tôi ghi nhận được trong chuyến công tác vừa qua.




















Trồng cây trên đảo Trường Sa Lớn

Trong những ngày này, vấn đề khẳng định chủ quyền bất khả xâm phạm vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc luôn "nóng" hơn bao giờ hết. Chủ quyền, quyền chủ quyền biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa của chúng ta, không chỉ đã được xác định rất rõ ràng trong lịch sử, trong thực tiễn, bởi luật pháp quốc tế mà còn luôn được xác định trong trái tim của mỗi người. Chủ quyền không chỉ là những dấu mốc địa lý quan trọng, mà còn là dấu mốc trong tâm thức, trong lòng yêu nước của mỗi người dân nước Việt Nam của chúng ta.
Từ tình cảm đó, trong chuyến công tác ở quần đảo Trường Sa và thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc, chúng tôi đã trồng một cây đa trên đảo Trường Sa Lớn. Cây đa này, chúng tôi đem từ Đất Tổ Vua Hùng ra đảo với mong muốn, đó như một dấu mốc về tâm thức, là sự tiếp nối truyền thống 4000 năm dựng nước và giữ nước của cha ông ta đến hôm nay.
Dâng lễ tại Đền Thượng, Đền Hùng












"Dâng lễ trước Mộ Tổ Hùng Vương"
Cổng trước Chùa Trường Sa Lớn